
Cuộc khủng hoảng nợ sẽ là bước ngoặt cho cả Mỹ và Trung Quốc.
Khi tổng thống Nixon có chuyến thăm lịch sử đến Trung
Quốc vào năm 1972, có lẽ ông cũng không ngờ được rằng đất nước đang phải
vật lộn sau hàng thập kỉ suy thoái kinh tế khi ấy, sau 40 năm, lại trở
thành một cường quốc, có quyền gay gắt thúc giục Mỹ áp dụng nhiều chính
sách tài khóa có trách nhiệm hơn trong vai trò là chủ nợ lớn nhất của
nước này.
Trung Quốc hiện là cường quốc kinh tế thứ 2 thế giới
chỉ sau Mỹ. Thậm chí, người ta còn dự đoán rằng họ sẽ soán ngôi Mỹ chỉ
trong một thập kỉ tới, khi GDP nước này cứ tăng trưởng đều đặn với gần
10% mỗi năm, để càng ngày càng thu hẹp khoảng cách với Mỹ. Thế nhưng,
Trung Quốc hiện cũng đóng vai trò là người giữ tiền tận tụy nhất của Mỹ
khi trở thành chủ nợ lớn nhất của nước này với gần 1,2 nghìn tỉ USD trái
phiếu chính phủ Mỹ.
Sau khi Standard & Poor hạ bậc tín nhiệm của Mỹ, hãng thông tấn Trung Quốc Xinhua
nhận xét rằng: “Với vai trò là chủ nợ lớn nhất của quốc gia quyền lực
nhất thế giới, Trung Quốc hoàn toàn có quyền yêu cầu Mỹ giải quyết vấn
đề nợ công và bảo đảm an toàn cho số tài sản bằng USD mà Trung Quốc đang
nắm giữ”. Tuyên bố này chẳng khác nào kết tội Mỹ là “con nghiện vay nợ”
và có các chính sách tài chính “thiển cận”.
Todd Lee – Giám đốc của IHS Global Insight nói với CNBC
rằng: “Nếu sự hoán đổi quyền lực xảy ra, thì cuộc khủng hoảng tài chính
đúng là cột mốc”. Việc Trung Quốc nắm giữ nhiều trái phiếu chính phủ Mỹ
là nền tảng cho rất nhiều lý thuyết về sự thay đổi trong mối quan hệ
giữa hai cường quốc này.
Thuyết khải huyền thì cho rằng: việc Trung Quốc tăng
cường tiềm lực kinh tế và sức mạnh quân sự đang làm phương Tây kinh hãi.
Và đến cuối cùng thì một cuộc khủng hoảng – cũng như khi các nước
phương Tây cố gắng ngăn không cho Trung Quốc tiếp cận nguồn dầu mỏ Trung
Đông – sẽ châm ngòi cho một cuộc chiến tranh toàn diện.
Quyền lực của Đảng Cộng sản Trung Quốc đang ngày càng
tăng cũng làm cho Mỹ cảm thấy lo ngại. Tim Stanley – nhà nghiên cứu lịch
sử Mỹ tại Đại học hoàng gia Holloway nói với CNBC.com
rằng: “Vấn đề là Trung Quốc đang tiếp quản thế giới và phương Tây sẽ sụp
đổ. Trong suốt 20 năm qua, đã từng có rất nhiều cuộc nói chuyện về việc
Trung Quốc chơi không đẹp trên thị trường quốc tế. Và giờ chủ đề ấy đã
phát triển thành ‘Trung Quốc làm chủ nước Mỹ’”.
Nhưng liệu Trung Quốc có thật sự muốn sở hữu một quốc
gia có tốc độ tăng trưởng thấp và tài nguyên thiên nhiên đang dần cạn
kiệt. Hay họ chỉ đang muốn bình ổn hóa sự phát triển kinh tế của chính
mình?
Damian Tobin – giảng viên khoa Kinh doanh và quản lý
Trung Quốc tại Đại học nghiên cứu về phương Đông và châu Phi tại London
nói: “Các động thái của Trung Quốc cho thấy họ không có ý định soán ngôi
Mỹ. Kể cả sau cuộc khủng hoảng tài chính, Trung Quốc cũng không phản
ứng như một nước muốn trở thành bá chủ. Họ chẳng hề mua lại các ngân
hàng hay quỹ đầu tư đang kiệt quệ của Mỹ”.
Theo số liệu của Hải quan Trung Quốc, Mỹ hiện là đối
tác thương mại lớn nhất của nước này với khoảng 385,3 tỷ USD giá trị
thương mại song phương năm 2010. Năm 2009, khi hàng nhập khẩu của Trung
Quốc với Mỹ giảm đi, nền kinh tế Trung Quốc cũng tăng trưởng chậm lại và
xuống còn 8,7% cho dù đã áp dụng một gói kích thích rất mạnh mẽ.
Qinwei Wang – nhà kinh tế học người Trung Quốc tại Capital Economics nói với CNBC.com
rằng: “Trong khi mọi người cứ bàn tán về việc Trung Quốc lớn mạnh ra
sao, nắm nhiều trái phiếu chính phủ Mỹ như thế nào, thì tôi chỉ nghĩ là
Trung Quốc phải đầu tư vào đấy để bình ổn đồng nhân dân tệ mà thôi. Vì
Mỹ và châu Âu là những thị trường lớn nên Trung Quốc phải đầu tư rất
nhiều vào thị trường ngoại hối và trái phiếu chính phủ Mỹ. Họ chẳng còn
lựa chọn nào khác và buộc phải làm vậy để bình ổn thị trường”.
Việc mua USD và trái phiếu chính phủ Mỹ đã giúp Trung
Quốc kiềm chế đà tăng giá của đồng nhân dân tệ so với USD để từ đó tăng
giá hàng xuất khẩu. Ông Tobin nói: “Vấn đề ngược lại sẽ là liệu rằng
chúng ta có thể dùng nhân dân tệ làm đồng tiền dự trữ hay không. Đứng
trên lập trường của Trung Quốc, nếu các công ty nước này có thể dùng
đồng nhân dân tệ trong các giao dịch quốc tế thay vì đồng USD, thì mọi
việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, nhưng việc đó là rất khó”.
Ông Stanley cũng cho biết: “Các nước lớn thường dựa
vào việc mua hàng hóa của nhau. Mỹ cũng cần có thương mại tự do với
Trung Quốc vì họ cần thị trường mới cho hàng hóa của mình”. Trung Quốc
đang vượt qua Mỹ và trở thành thị trường lớn nhất thế giới với nhiều
chủng loại hàng hóa khi nguồn đầu tư vào xây dựng và cơ sở hạ tầng bùng
nổ. Khi họ trở nên ít tách biệt với thế giới, họ sẽ phải phụ thuộc nhiều
hơn vào các nước khác”.
Thế nhưng, theo ông Lee, Trung Quốc cũng có những vấn
đề riêng, bao gồm cả những lo ngại về khủng hoảng nợ tại Mỹ. Châu Âu
đang kém hấp dẫn, vì thế kể cả khi Mỹ bị hạ bậc tín nhiệm, thì nếu muốn
đầu tư với số lượng lớn, trái phiếu chính phủ Mỹ vẫn là an toàn nhất.
Hơn nữa, dù phát triển với tốc độ ấn tượng, Trung Quốc
cũng có trục trặc về nợ. Ông Lee cho biết: “Dù tỷ lệ nợ trên GDP khá
thấp, nhưng đó là nợ chính phủ, chứ chưa tính đến các địa phương. Trong
cuộc khủng hoảng 2008 - 2009, Trung Quốc đã phải tung ra gói kích thích
lớn cho nền kinh tế, và một trong những hậu quả mà nó để lại là nợ địa
phương. Vì thế, nếu có một cuộc suy thoái nữa xảy ra, họ sẽ không thể áp
dụng các biện pháp tương tự như thế được nữa”.
Tình hình lạm phát ở đây cũng rất đáng lo ngại khi CPI
tháng 7 tăng 6,5% so với tháng trước đó, bất chấp việc ngân hàng trung
ương nước này đã 5 lần tăng lãi suất cơ bản kể từ tháng 10/2010. Vấn đề
bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ cũng là một trong những điểm làm các nhà đầu
tư nước ngoài tại Trung Quốc phải đau đầu.
Ông Tobin nói rằng: “Câu hỏi đặt ra là Trung Quốc đang
tăng trưởng theo hướng nào? Mô hình phát triển của họ là gì? Và tôi
không cho rằng họ đã quyết định được việc đó. Người Trung Quốc dường như
đã thử rất nhiều hướng. Nền kinh tế của họ quá thực dụng mà không dựa
trên các nguyên tắc tập trung nào cả”.
Chính phủ Trung Quốc đã không thể kiểm soát được hoàn
toàn các ảnh hưởng xã hội mà bùng nổ kinh tế mang lại. Họ bắt đầu có
những đặc điểm giống các nước phương Tây phát triển khác như nhu cầu
tiêu dùng tăng và tỉ lệ trẻ em béo phì nhiều lên.
Nếu người dân Trung Quốc - những người có tỷ lệ tiết
kiệm cao do chi phí về giáo dục và y tế - bắt đầu đòi hỏi nhiều hơn từ
chính quyền, tăng trưởng của nước này có thể sẽ chậm lại. Ông Tobin nói:
"Nếu Trung Quốc cải cách phúc lợi xã hội và tiền tệ, họ sẽ không thể
soán ngôi Mỹ để trở thành một siêu cường kinh tế". Ông Stanley cũng đồng
quan điểm khi cho biết: "Người Trung Quốc đang bắt đầu đòi hỏi những
phúc lợi như người Mỹ. Ở Trung Quốc, người biểu tình luôn luôn đòi hỏi
chính phủ phải làm nhiều hơn, chứ không phải là ít đi".
Vì vậy, Mỹ có lẽ sẽ giữ được ngôi vị nền kinh tế lớn
nhất thế giới thêm một thời gian nữa, nhưng đấy là chỉ khi người Trung
Quốc trở nên giống người phương Tây hơn mà thôi.
Theo VNE_Hà Thu