NHÔM KÍNH HOÀNG LONG
NGÀNH NGHỀ NHÔM KÍNH
SẢN PHẨM KÍNH
SẢN PHẨM NHÔM
BẢN TIN KINH DOANH
TUYỂN DỤNG (20/05/2010)
|
Nhôm kính, cửa nhôm, cửa kính → Chi tiết tin tứcQuả bom nợ hẹn giờ của Trung Quốc (17-07-2011)
![]() Sự phục hồi kinh tế đáng kinh ngạc của Trung Quốc sau khủng hoảng
kinh tế toàn cầu 2008 - 2009 là nguồn gốc của đố kỵ và hoang mang cho
phần còn lại của thế giới.
Thay vì suy thoái,
kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng tới 2 con số, và thực sự có dấu hiệu
tăng trưởng quá nóng - tương phản rõ rệt với tình trạng trì tệ tại hầu
hết các nước phương Tây. Làm thế nào mà người
Trung Quốc làm được điều đó? Có thể biện minh cho "ngoại lệ Trung Quốc"
rằng Bắc Kinh đã tìm ra một công thức bí mật cho thành công kinh tế,
ngoài tầm hiểu biết của các nước phương Tây. Một
phần của câu trả lời cho điều kỳ diệu này đã được chính phủ Trung Quốc
đưa ra cuối tháng 6. Đó là Bắc Kinh đã xoay sở giữ nền kinh tế tăng
trưởng trong suy thoái toàn cầu bằng cách cung cấp khoản vay ngân hàng
lớn cho các chính quyền địa phương. Nguyên nhân
chủ yếu của khủng hoảng kinh tế tàn phá Mỹ và Tây Âu là sự bùng nổ của
"quả bom tín dụng" - cho vay và vay quá nhiều làm bùng lên bong bóng nhà
đất và tiêu dùng không bền vững. Trung Quốc dường như đang bị chịu ảnh
hưởng tương tự, chỉ riêng một điểm là hầu hết nợ phát sinh tại Trung
Quốc ở khu vực cơ sở hạ tầng, không phải tiêu dùng. Vì vậy, Trung Quốc
trở thành ngoại lệ. Căn cứ vào các số liệu do
Cơ quan Kiểm toán Quốc gia Trung Quốc (NAO) vào cuối tháng 6, các chính
quyền địa phương đã có khoản nợ lên tới 10,7 nghìn tỷ nhân dân tệ (1.650
tỷ USD) - tương đương khoảng 27% GDP Trung Quốc năm 2010. Do các số
liệu của NAO được dựa trên đại diện của 6.500 phương tiện giao thông do
các chính quyền địa phương chi trả ( trên hơn 10.000 xe tương tự trên cả
nước) nên con số nợ thực tế của các chính quyền địa phương lớn hơn
nhiều. Ngân hàng Trung ương Trung Quốc gần đây
ước tính rằng nợ của các chính quyền địa phương nước này tổng cộng là
14 nghìn tỷ nhân dân tệ (hầu hết trong đó là nợ với các ngân hàng), cao
hơn gần 30% so với số liệu của NAO. Một vài câu
hỏi thú vị được đặt ra khi nợ của các chính quyền địa phương tại Trung
Quốc được công bố. Đầu tiên và trước hết, con số đó đã chỉ ra rằng tình
hình tài chính công tại Trung Quốc trong tình trạng tồi tệ hơn nhiều so
với suy nghĩ trước đây. Trên giấy tờ, nợ của Trung Quốc chỉ dưới 20%
GDP, biến Bắc Kinh thành một hình mẫu tài chính chuẩn mực so với các
chính phủ tiêu xài hoang phí tại phương Tây. Tuy nhiên, nếu chúng ta xem
xét các nghĩa vụ khác nhau của chính phủ - thường chỉ đơn thuần tính là
nợ công, bức tranh của Trung Quốc không đẹp nữa. Nếu
tính các khoản nợ chính quyền địa phương, chi phí tái cấp vốn cho các
ngân hàng nhà nước, trái phiếu do các ngân hàng nhà nước phát hành, và
trái phiếu đường sắt, tổng nợ của Trung Quốc vào khoảng 70 - 80% GDP,
gần tương đương với mức nợ công tại Mỹ và Anh. Do
hầu hết các khoản nợ của Trung Quốc phát sinh trong thập kỷ qua, Trung
Quốc đang ở trong quỹ đạo không bền vững với tốc độ tích lũy nợ hiện
nay, đặc biệt khi tăng trưởng chậm lại, điều được dự kiến diễn ra trong
thập kỷ tới. Câu hỏi thứ hai được đặt ra là
liệu các chính quyền địa phương có thể cung cấp các khoản nợ và hoàn trả
các khoản vay hay không. Nếu họ đã tiến hành đầu tư cơ sở hạ tầng tạo
ra các dòng thu nhập, nợ tăng lên không phải là vấn đề. Thật không may,
đó không phải là trường hợp với hầu hết các dự án cơ sở hạ tầng được các
chính quyền địa phương xây dựng. Thông thường, các dự án có đòn bẩy
cao, các chính quyền địa phương đầu tư ít vốn và đi vay gần như toàn bộ
chi phí. Điều này khiến hoạt động cho vay nợ trở thành gánh nặng lớn. Chỉ
có 2 nguồn thu nhập để cung cấp các khoản vay như vậy. Một là bán đất
do các chính quyền địa phương kiểm soát (đất được sử dụng làm vật thế
chấp vay tiền tại các ngân hàng). Và nguồn khác là sử dụng dòng tiền
được tạo ra bởi các dự án (các nhà máy điện, cầu cảng và phí cầu đường).
Với tình trạng bất động sản bấp bênh, các chính quyền địa phương sẽ
không tính tới việc bán đất để giải cứu cho họ. Khả năng sinh lời của
các dự án cơ sở hạ tầng mới đầu tư thậm chí còn tệ hơn. Một nhà quản lý
ngân hàng tiết lộ rằng chỉ 1/3 các dự án kể trên có thể hoàn trả đủ vốn
đã vay. Điều này đồng nghĩa rằng các chính quyền địa phương sẽ không thể
thu hồi lượng lớn tiền đầu tư vào cơ sở hạ tầng của mình - hay hoàn trả
cho các ngân hàng. Vậy quả bom nổ chậm này sẽ mang tới những hậu quả kinh tế gì? Vì
khoảng một nửa các khoản vay ngân hàng của chính quyền địa phương sẽ
đáo hạn trong 2 năm tới, một cuộc khủng hoảng chi trả ngắn hạn dự kiến
diễn ra. Các ngân hàng thuộc sở hữu nhà nước Trung Quốc sẽ phải gia hạn
cho các khoản vay này, vờ như chúng vẫn đang thực hiện. Họ thậm chí có
thể phải cho các chính quyền địa phương vay thêm tiền để trả lãi cho các
khoản vay này. Những tác động ròng của các thủ thuật kế toán này sẽ
giảm lợi nhuận của các ngân hàng Trung Quốc, được thừa nhận không gây ra
lo ngại thực sự. Nhưng các thủ thuật kế toán đó có thể tạm thời trì
hoãn việc không thể tránh khỏi. Những khoản
nợ xấu cực lớn trong dài hạn của các chính quyền địa phương mà các ngân
hàng nhà nước đang nắm giữ có thể không gây ra một cuộc khủng hoảng ngân
hàng, nhưng mang tới những tác hại ghê gớm hơn. Bởi chính phủ Trung
Quốc sở hữu hàng nghìn tỷ nhân dân tệ tài sản (đất, tài nguyên thiên
nhiên, các tài sản nhà nước độc quyền, và 3.000 tỷ USD ngoại hối). Bắc
Kinh có đủ nguồn lực để bảo lãnh cho các chính quyền địa phương khi các
khoản vay đến kỳ phải hoàn trả. Nhưng không có gì là miễn phí. Hỗ
trợ cho các chính quyền địa phương với nguồn tài chính đáng giá trong
thập kỷ tới - thập kỷ Trung Quốc sẽ trải qua với sự kết thúc của nguồn
lợi nhân khẩu học, tăng chi phí chăm sóc sức khỏe và lương hưu, tăng
trưởng kinh tế chậm hơn - đồng nghĩa với việc Trung Quốc sẽ có ít vốn để
đầu tư hơn. Với một nền kinh tế được dẫn dắt bởi đầu tư, điều này thậm
chí khiến tăng trưởng chậm chạp hơn. Thật dễ
dàng để đổ lỗi cho các quan chức chính quyền địa phương thiếu trách
nhiệm và tham nhũng gây lãng phí nguồn vốn quý giá của quốc gia. Nhưng
như thế sẽ không công bằng. Trong khi không có gì phải nghi ngờ rằng các
quan chức địa phương vô đạo đức đã xem kế hoạch kích thích kinh tế của
Bắc Kinh như một cơ hội hàng để đút tiền vào túi mình, cách xử lý của
chính quyền địa phương hoàn toàn hợp lý: sẽ thật ngu ngốc nếu không nhảy
lên con tàu với các khoản vay sẵn có trong 2 năm. Từ
quan điểm của họ, hệ thống tài chính công của Trung Quốc hết sức bất
công với các chính quyền địa phương. Bắc Kinh thu một lượng lớn các loại
thuế (60% của tất cả các loại thuế), nhưng chi tiêu ít cho các dịch vụ
xã hội, khoản mà các chính quyền địa phương buộc phải chi. Không giống
như ở các nước phương Tây, chính quyền địa phương Trung Quốc không thể
phát hành trái phiếu để vay tiền. Vì vậy, nếu họ muốn xây dựng cơ sở hạ
tầng địa phương (khi Bắc Kinh không tài trợ), chỉ còn một cách duy nhất
là vay vốn từ các ngân hàng. Với tất cả các mục
đích, khoản vay ngân hàng của các chính quyền địa phương thực tế là
tiền miễn phí - không cần phải hoàn trả lại. Bắc Kinh luôn luôn tới để
giải cứu, điều các quan chức chính quyền địa phương hoàn toàn nhận thức
được.
Theo DVT [Quay lại]
Các tin khác thiết kế website, thiet ke website, thiet ke web, thiết kế web
|
LIÊN HỆ TRỰC TIẾP
SẨN PHẨM NHÔM
TIN ĐỌC NHIỀU
CÂU HỎI THƯỜNG GẶP
|
Địa chỉ : Số 7 đường Lê Liễu, F Tân Qúy, Q Tân Phú
|